Xin quên đi những lý thuyết vĩ đại tìm cách giải thích những khác biệt về thịnh vượng giữa các quốc gia. Sự thật đơn giản hơn hẳn. Thể chế kinh tế và chính trị mới là những vấn đế thực sự quan trọng.
Thể chế kinh tế của quốc gia quyết định sự thịnh vượng của quốc gia đó – đấy là các hệ thống và quy định hướng dẫn hoạt động kinh tế trong phạm vi biên giới của quốc gia đó. Đấy là luật sở hữu, sức mạnh của các dịch vụ công cộng và khả năng tiếp cận lĩnh vực tài chính.
Các thể chế kinh tế này nằm trong một trong hai phạm trù: tước đoạt hay dung hợp.
Các thể chế kinh tế dung hợp kích thích thành công về kinh tế và được thiết kế nhằm khuyến khích người dân tham gia vào các hoạt động kinh tế. Các thể chế này còn ủng hộ tự do kinh tế.
Ví dụ, ở những nước như Hàn Quốc và Hoa Kỳ, các luật lệ của thị trường bắt nguồn từ luật sở hữu tư nhân, cũng như từ lĩnh vực ngành ngân hàng đã phát triển và hệ thống giáo dục công đầy sức mạnh.
Những luật lệ này tạo điều kiện cho mọi người biết rằng họ có thể làm việc chăm chỉ và đổi mới, chắc chắn rằng những nỗ lực của mình sẽ được đền đáp và của cải của họ sẽ được bảo toàn.
Ngược lại, các thể chế tước đoạt lấy thu nhập từ một số nhóm người trong xã hội để làm lợi cho những nhóm người khác. Ví dụ, ở Mỹ Latin thời thuộc địa, hệ thống được xây dựng dựa trên sự cưỡng bức và tước đoạt người dân bản địa nhằm mang lại lợi ích cho những người thực dân. Ở Bắc Triều Tiên, gia đình Kim đã dựng lên chế độ đàn áp dân chúng, đặt quyền sở hữu tư nhân ra ngoài vòng pháp luật và tập trung mọi quyền lực vào tay nhóm tinh hoa được chọn lọc.
Giống như các thể chế kinh tế, các thể chế chính trị cũng có thể là dung hợp hay tước đoạt.
Đặc điểm chính của các thể chế chính trị dung hợp là đa nguyên. Có nghĩa là các nhóm người khác nhau trong xã hội có người đại diện về mặt chính trị, do đó, quyền lực được chia sẻ giữa những nhóm người đó. Để các thể chế thực sự là dung hợp, thì chúng phải là trung ương tập quyền. Trung ương tập quyền dẫn đến chế độ pháp quyền; các nhóm người khác nhau không cần phải chiến đấu với nhau để giành ưu thế.
Nếu các thể chế chính trị thiếu tính đa nguyên hay trung ương tập quyền, thì chúng thường có thể được gọi là tước đoạt.
Lợi ích của các thể chế chính trị dung hợp là chúng dẫn đến sự chia sẻ quyền lực giữa các nhóm người. Chia sẻ quyền lực lại dẫn đến xóa bỏ các chính sách kinh tế mang tính tước đoạt và do đó, mang lại lợi ích kinh tế chung cho tất cả các thành viên trong xã hội.